Hiển thị các bài đăng có nhãn lượm lặt .... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lượm lặt .... Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 4 tháng 4, 2010

Lời Khuyên của Cha

Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó.

Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.

Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy.

Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.

Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.

Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không.

Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời con lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.

Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.

Nhiều người đã mua vé số trong cả cuộc đời thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.

Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.

Từ Internet

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

Bẫy thu nhập trung bình

Lướt qua một loạt những tiêu đề "báo lề phải", có bài đăng trên phần tiêu điểm báo Thanh Niên số ra hôm nay của Ngọc Thịnh rất đáng để suy ngẫm

Kèm theo gói viện trợ 500 triệu đô la, hôm 23.12.2009, World Bank xác nhận Việt Nam đã bước vào khối các quốc gia có thu nhập trung bình.
Họ ghi nhận chỉ cần 7 năm tăng trưởng, chúng ta đã thoát khỏi danh sách các nước đói nghèo. Kể cả năm qua, trong lúc kinh tế toàn cầu suy thoái, chúng ta vẫn đạt mức tăng trưởng 5,32%.

Ghi nhận trên là tích cực, nhưng kinh tế Việt Nam năm nay cũng có nhiều nỗi lo. Giá cả tăng, lạm phát đe dọa và bong bóng bất động sản bắt đầu xuất hiện tại Hà Nội.

Trong hội nghị các nhà tài trợ ở Hà Nội, bà Victoria Kwakwa - Giám đốc World Bank tại Việt Nam nêu thêm một nỗi lo: nếu không cẩn thận, Việt Nam sẽ rơi vào cái bẫy thu nhập trung bình.

Quốc gia có mức thu nhập trung bình phải có thu nhập bình quân đầu người mỗi năm đạt từ 1.000 – 12.000 đô la. Cao hơn gọi là quốc gia phát triển, thấp hơn là quốc gia đói nghèo.

Thuật ngữ bẫy thu nhập trung bình (middle income trap) dùng để chỉ tình trạng mắc kẹt của nhiều quốc gia đã thoát nghèo, song không giàu nổi do nhiều nguyên nhân.

Việt Nam làm thế nào để thoát khỏi cái bẫy ấy?

Hai chuyên gia kinh tế nước ngoài được dẫn lời sau đây có một số lời tâm sự, trong đó ông Trưởng khoa kinh tế chương trình Fulbright, Jonathan Pincus cho rằng chúng ta còn nhiều người nghèo quá. Hàng triệu người vẫn đang mắc kẹt ở những vùng nông thôn. Có gia đình cả chục miệng ăn, song chỉ sở hữu được vài sào đất thì làm sao mà không nghèo. Và ông cho rằng chúng ta thoát nghèo là nhờ biết “rút” một phần người lao động ra khỏi những vùng sản xuất nông nghiệp quy mô nhỏ.

“Muốn phát triển bền vững, các bạn phải nắm vững công nghệ sản xuất mới, nâng cao kỹ năng của người lao động để sử dụng công nghệ đó, tạo ra những sản phẩm tinh xảo và tung sản phẩm này xâm nhập vào các thị trường mới” - Pincus trả lời phỏng vấn của Thanh Niên và kể thêm một câu chuyện chả biết có cười nổi hay không:

“Ngành may mặc các bạn tốt đấy, xuất khẩu hằng năm cả tỉ đô la, nhưng cũng chính các bạn lại nhập khẩu hàng tỉ đô la quần áo từ Trung Quốc”.

Sự tăng trưởng của Việt Nam cũng được ông Kenichi Ohno - Giám đốc nghiên cứu tại Hội đồng cố vấn Nhật Bản ở Hà Nội đánh giá trong tài liệu “Bẫy thu nhập trung bình: gợi ý cho chiến lược công nghiệp hóa tại Đông Á và Phi châu” là “vẫn ở thế thụ động, chủ yếu dựa vào lượng tài chính bên ngoài đổ vào”.

Ông cho rằng chúng ta mới chỉ ở giai đoạn 1: sở hữu công nghệ sản xuất đơn giản nhưng không biết cách xài nên vẫn phải nhờ mấy anh ngoại quốc. Thái Lan và Malaysia đang ở giai đoạn 2: có các ngành công nghiệp hỗ trợ nhưng cũng giống Việt Nam là không biết vận hành.

Hàn Quốc và Đài Loan đã tự làm được điều đó và theo Ohno, hai nền kinh tế này đã tiến đến giai đoạn 3 là tự mình tạo ra những sản phẩm có giá trị cao và họ đã đạt đến nền kinh tế thu nhập cao.

Tự tạo ra những “giá trị nội địa” chính là mấu chốt để đảm bảo sự tăng trưởng bền vững và tạo ra sự khác biệt giữa các quốc gia thoát bẫy và kẹt bẫy.

Tạo ra được những giá trị nội địa này để hoàn tất bước nhảy từ giai đoạn 2 sang giai đoạn 3, thông thường tốn khoảng 50 năm.

Chỉ có vài nền kinh tế thoát bẫy, trong đó có Hàn Quốc, Đài Loan. Ở Đông Nam Á thì mới chỉ có Singapore.

Còn Việt Nam thì sao? Ba mươi năm, năm mươi năm hay hơn nữa phụ thuộc rất nhiều vào các chính sách của chính phủ đối ứng với từng vấn đề nảy sinh trong quá trình chuyển đổi.

Xin mượn lời ông trưởng khoa Jonathan Pincus để kết thúc bài viết: “Sẽ mất rất nhiều năm mới có thể đạt đến nền kinh tế hiện đại, do đó không bao giờ là quá sớm cho một quyết định khởi hành”.

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2009

Con Trai

Thứ 7 tuần trước, mẹ chở hai cha con bỏ ở trường Đức Trí. Hai cha con đón xe Bus về nhà. Thứ bảy tuần này, Ba mẹ để con lại trường Đức Trí, con đi xe Bus về nhà một mình. Con đã lớn. Ba có thể xắp xếp thời gian để chở con đi học, nhưng Ba không thể chở con đi trọn cả cuộc đời. Ba có thể đưa đón con, bảo bọc con hôm nay, nhưng Ba không thể đưa đón, bảo bọc con mãi mãi. Niềm ray rứt lớn nhất mà Ba đang đối diện, liệu con có phải là một người đàn ông mạnh mẽ,là trụ cột của gia đình hay không? làm thế nào để giáo dục con trở nên một người con hiếu thảo với cha mẹ, chính trực trong đời và biết yêu thương...

Secret Garden

Ba mong con biết thế nào là mặc lại quần áo cũ của anh chị, là ăn lại thức ăn thừa của ngày hôm qua… là đói, là mệt, là đổ mồ hôi….Ba thật sự mong như thế.

Ba mong con biết thế nào là thất bại để học lấy sự khiêm tốn, biết thế nào là thành công để học lấy sự tự tin, và cư xử trung thực ngay cả những chuyện chỉ mình con biết.

Ba mong con biết lau dọn nhà cửa và biết rửa xe, và ba mong đừng ai tặng con một món quà đắt tiền.

Ba mong con một lần nhìn thấy chú heo con ra đời, và biết chăm sóc con chó già ốm yếu, xấu xí thường nằm bẹp ở góc nhà.

Ba mong con đánh nhau đến sưng mắt để bảo vệ một điều mà con hằng tin và cho là giải pháp đúng.

Ba mong con chia sẻ phòng của con với em con. Cũng được nếu con kẻ một vạch phấn để ngăn đôi căn phòng, nhưng nếu em con muốn chui vào chăn ngủ cùng con vì nó sợ cái gì đó lúc nữa đêm thì ba mong là con hãy ôm lấy em. Và khi con muốn chơi trò chơi điện tử, còn em con muốn con chơi cùng nó thì ba hy vọng là con sẽ chọn em con.

Nếu con muốn một chiếc xe hơi đồ chơi, ba mong con tự lấy đất sét để làm, thay vì xin tiền mẹ để mua nó. Ba mong con biết đào hố trồng cây và đọc sách. Và khi con sử dụng máy tính con vẫn biết tính nhẩm. Ba mong con bị bạn bè chê cười khi con xếp hàng xô đẩy, trêu chọc một bạn gái. Và khi con chạy về mách mẹ con thì mẹ con sẽ yêu cầu con đi xin lỗi bạn.

Ba mong con bị trầy da khi leo lên cổng để nhặt chiếc nón cho bạn, bỏng tay khi nấu bếp giúp mẹ khi ba chưa đi làm về.

Những bài học nho nhỏ ấy sẽ dạy con rất nhiều điều về sự cẩn trọng và giữ an toàn cho bản thân con, vì con và những người yêu thương con.

Ba ước gì con thấy khó chịu khi ai đó phì khói thuốc lá vào mặt con. Ba cũng chẳng ngại nếu con thử một chén rượu nhưng ba mong con không thích nó. Và nếu như một người bạn rủ con thử một loại ma túy nào đó thì ba mong con đủ thông minh để nhận ra rằng người đó không phải là bạn của con.
Đó là những điều ba mong con nhận được mỗi ngày.

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2009

Father's Day - Cha Tôi

Nếu tháng 5 là tháng của Mẹ (ngày chủ nhật thứ 2), thì tháng 6 là tháng của Cha (ngày chủ nhật thứ 3). Đã hơn một lần tôi đọc một bài văn viết rất chân thật và cảm động về người Cha của chính mình, một học sinh lớp 10 thành phố Vinh, Nghệ An, bài văn được chấm 9,5 điểm. Sau đó đã được học sinh, giáo viên các trường photo, chuyền tay nhau đọc. Ngay cả đến bác xe ôm, bà bán nước cũng tranh thủ.. Cứ thế bài văn được nhân thêm nhiều bản, và chuyền về tận các huyện...Tôi muốn chia sẻ với các con của mình để các con học thêm về cách làm người và hiểu thêm về tấm lòng cha mẹ luôn dành cho các con của mình......
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe ôm.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.

Bài luận của Nguyễn Thị Hậu - học sinh lớp 11