Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

Khóc

Truyện rất ngắn của Bùi Phương Mai
Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.
---------------------------
Một mẫu truyện rất ngắn hay cho ngày của Mẹ. Ngẫm trong đời, không một người mẹ nào lại có thể bỏ rơi con mình, trừ phi họ không còn con đường để lựa chọn. Trái tim người mẹ là duy nhất, tình yêu thương của mẹ là vô biên.

1 nhận xét: