"Bonjour Vietnam" - sáng tác Marc Lavoine & Phạm Quỳnh Anh, ca sĩ trình bày Phạm Quỳnh Anh
"Enrico ơi...
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con nghe thấy người ngoại quốc lăng mạ xứ sở con, lòng tức giận sẽ làm cho con nóng mặt.
Con sẽ thấy tình yêu nước mạnh mẽ và cao cả hơn nữa, nếu một ngày kia, quân địch vô cớ dày xéo vào quê hương ta, lúc ấy con sẽ thấy nào cha hôn con khuyên câu dũng cảm, nào mẹ tiễn con hẹn lúc khải hoàn." Tâm Hồn Cao Thượng - Edmond de Amicis (Hà Mai Anh dịch)
"Enrico ơi...
Con sẽ cảm thấy tình yêu nước khi con nghe thấy người ngoại quốc lăng mạ xứ sở con, lòng tức giận sẽ làm cho con nóng mặt.
Con sẽ thấy tình yêu nước mạnh mẽ và cao cả hơn nữa, nếu một ngày kia, quân địch vô cớ dày xéo vào quê hương ta, lúc ấy con sẽ thấy nào cha hôn con khuyên câu dũng cảm, nào mẹ tiễn con hẹn lúc khải hoàn." Tâm Hồn Cao Thượng - Edmond de Amicis (Hà Mai Anh dịch)
Hôm nay, khi đi ngang góc ngã tư Phạm Ngọc Thạch - Nguyễn Thị Minh Khai, nhìn thấy cảnh lực lượng cảnh sát giải tán nhóm người biểu tình chống Trung Quốc ra quyết định sáp nhập Hoàng Sa vào tỉnh Hải Nam. Hai mắt mình cay cay.
Tại sao chính phủ lại tạt gáo nước lạnh vào lòng Ái Quốc của người dân ? Tại sao chính phủ, thay vì mạnh mẽ ủng hộ , cổ vũ để nuôi dưỡng lòng ái quốc - là vũ khí duy nhất đã giúp cho dân tộc Việt khẳng định chủ quyền của mình suốt hơn ngàn năm lịch sử? Mỗi khi tổ quốc đứng trước hiểm họa diệt vong, chính Lòng Ái Quốc đã giúp cho Việt Nam biến Trung Quốc thành trò cười, khi Lê Lợi tiễn Vương Thông qua ải Nam Quan, Người Pháp phải rơi lệ nhìn tướng Christian De Castries giương cờ trắng đầu hàng.
Lại đi ngang qua trụ sở hội chữ thập đỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai - con đường đi cày mỗi ngày - nhìn các em thiện nguyện trương cờ kêu gọi cứu trợ nạn nhân động đất ở Tứ Xuyên - Trung Quốc mà sao lòng dửng dưng đến kỳ lạ. Mọi khi, mình luôn luôn giữ những đồng tiền mới nhất, cho vào thùng cứu trợ mỗi khi đi làm ngang qua đây, như một sự chia sẻ nỗi bất hạnh với những người kém may mắn. Sao hôm nay mình trơ như phỗng thế này? Ta vẫn hiểu, người dân Trung Quốc đâu có tội lỗi gì? nhưng lòng ái quốc như nhấn chìm mọi trắc ẩn, Khiến ta không thể không nghĩ đến những cách thức để trả đũa kẻ láng giềng xấu xí phương bắc.
Đôi khi tự nghĩ, hay là chỉ mình ta vớ vẩn... thử ngầm kiểm tra các thùng cứu trợ mà mọi khi vẫn đầy tràn trong các đợt cứu trợ thiên tai, bão lũ trong nước. Hầu hết, rỗng không. Ta không đơn độc.
Lòng ái quốc sẽ dâng tràn như sóng vỡ bờ, khi đất nước vô cớ bị xúc phạm, bị xâm chiếm. Lòng ái quốc là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ một thể chế chính trị nào, phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng và hun đúc lòng ái quốc cho mọi lứa tuổi, tầng lớp công dân Việt Nam. Ai phản bội lại ngọn lửa ái quốc của nhân dân, sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm của chính mình. Vì không ai có thể giữ được hạnh phúc cho riêng mình khi phủ phục dưới chân của láng giềng phương bắc, nơi mà tham vọng nuốt chửng Việt Nam đã trở thành một phần của lịch sử giữa hai dân tộc.
Hãy trân trọng ngọn lửa Ái Quốc đã, đang và sẽ cháy trong huyết quản Việt như cha ông ta đã hun đúc và nuôi dưỡng. Đó không phải là nghĩa vụ. Đó là tài sản của quốc gia. Đó là thần của dân tộc.
Lại đi ngang qua trụ sở hội chữ thập đỏ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai - con đường đi cày mỗi ngày - nhìn các em thiện nguyện trương cờ kêu gọi cứu trợ nạn nhân động đất ở Tứ Xuyên - Trung Quốc mà sao lòng dửng dưng đến kỳ lạ. Mọi khi, mình luôn luôn giữ những đồng tiền mới nhất, cho vào thùng cứu trợ mỗi khi đi làm ngang qua đây, như một sự chia sẻ nỗi bất hạnh với những người kém may mắn. Sao hôm nay mình trơ như phỗng thế này? Ta vẫn hiểu, người dân Trung Quốc đâu có tội lỗi gì? nhưng lòng ái quốc như nhấn chìm mọi trắc ẩn, Khiến ta không thể không nghĩ đến những cách thức để trả đũa kẻ láng giềng xấu xí phương bắc.Đôi khi tự nghĩ, hay là chỉ mình ta vớ vẩn... thử ngầm kiểm tra các thùng cứu trợ mà mọi khi vẫn đầy tràn trong các đợt cứu trợ thiên tai, bão lũ trong nước. Hầu hết, rỗng không. Ta không đơn độc.
Lòng ái quốc sẽ dâng tràn như sóng vỡ bờ, khi đất nước vô cớ bị xúc phạm, bị xâm chiếm. Lòng ái quốc là thiêng liêng và bất khả xâm phạm. Bất cứ một thể chế chính trị nào, phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng và hun đúc lòng ái quốc cho mọi lứa tuổi, tầng lớp công dân Việt Nam. Ai phản bội lại ngọn lửa ái quốc của nhân dân, sẽ phải trả giá cho những quyết định sai lầm của chính mình. Vì không ai có thể giữ được hạnh phúc cho riêng mình khi phủ phục dưới chân của láng giềng phương bắc, nơi mà tham vọng nuốt chửng Việt Nam đã trở thành một phần của lịch sử giữa hai dân tộc.
Hãy trân trọng ngọn lửa Ái Quốc đã, đang và sẽ cháy trong huyết quản Việt như cha ông ta đã hun đúc và nuôi dưỡng. Đó không phải là nghĩa vụ. Đó là tài sản của quốc gia. Đó là thần của dân tộc.
Secret Garden"... Quần đảo Hoàng Sa có nghĩa là "cát vàng" (tiếng Anh: Paracel Islands; Trung Quốc gọi là Quần đảo Tây Sa) là một nhóm khoảng 30 đảo, bãi san hô và mỏm đá ngầm nhỏ ở Biển Đông (xem Đảo Biển Đông). Quần đảo nằm cách miền trung Việt Nam khoảng một phần ba khoảng cách đến những đảo phía bắc của Philippines; cách Cù lao Ré (đảo Lý Sơn) của Việt Nam khoảng 200 km và cách đảo Hải Nam của Trung Quốc khoảng 230 km.Ngày xưa quần đảo này đã mang tên là Bãi Cát Vàng hay Cồn Vàng. Vì có vô số hòn đảo, hòn đá, cồn đụn, bãi cạn lúc nổi lúc chìm theo với mực nước thủy triền lên xuống nên số lượng đảo tùy theo cách đếm mà kể là nhiều hay ít. Giáo sư Sơn Hồng Đức cho số lượng là 120 đảo; sách cổ Việt Nam trong những thế kỷ trước đây cho biết có 130 đảo.(Wikipedia - Bách Khoa Toàn Thư Mở)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét