Ðưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng ?
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?
Ðưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình, một dửng dưng.
Ly khách ! Ly khách ! Con đường nhỏ
Chí lớn chưa về, bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại
Ba năm mẹ già cũng đừng mong.
Bây giờ mùa hạ, sen nở nốt
Một chị, hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai giòng lệ sót
Ta biết người buồn sáng hôm nay
Trời chưa mùa thu tươi lắm thayEm nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay ...
Người đi ? Ừ nhỉ, người đi thật
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu cay.
"Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong". thoáng qua trong sâu thẳm thời gian, mình mường tượng giọt nước mắt của mẹ đưa tiễn ba lên đường những ngày xưa cũ. Đoàn cảm tử quân ra đi không hẹn ngày về. Chỉ có nước mắt của em gái quê, vân quê tà áo mốc meo bùn đất nơi cuối ngõ làng lấp lánh màu yêu thương. Hoàng-hôn-trong-mắt-trong giờ đã mổ phaco, nhưng tình yêu cho tráng sĩ vẫn không thay đổi.
Secret Garden

Hi SG,
Trả lờiXóaLang thang lạc sang đây, rất thú vị khi thấy em cũng thích bài thơ mà chị rất thích này.
Chép cho em đoạn thơ này của một thi sĩ trẻ trước năm 75, chị quên tên rồi, lấy cảm hứng từ mấy câu thơ của Thâm Tâm:
Ai xưa tiễn biệt lòng hoang lạnh
"Một giã gia đình, dạ dửng dưng
Ly khách, ly khách, con đường nhỏ
Chí lớn chưa về bàn tay không ...
Ta nay tiễn biệt lòng không lạnh
Không đủ gia đình để dửng dưng
Chưa hay đường lớn hay đường nhỏ
Tay trắng mai về tay trắng không!
PA
Cảm ơn chị PA,
Trả lờiXóaHai tứ thơ chị chép quả thật rất sâu sắc.
Một chút ngông của Tráng sĩ, cộng một chút thiền trong thi ngôn, em tin thi-sĩ-trẻ này có thân phận rất đặc biệt.
Trong thời bình, tráng sĩ thân khác gì ca nhi luống tuổi, nhưng chất tráng ca vẫn mãi mãi ghi dấu thời gian.