Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu

thơ gia hiền

Đây là một bài thơ do bạn bè chia sẻ trên mạng, không rõ tác giả Gia Hiền là ai? Nhưng điều đó có cần thiết không? khi khẩu khí của bài thơ đủ làm rung động nỗi trắc ẩn của lòng người.

Nước Nhật tan hoang sau chiến tranh thế giới thứ 2, Kampuchia điêu tàn sau nạn diệt chủng ... một lớn, một bé đã tạo dựng nên một thế hệ thanh niên mạnh mẽ, dấn thân phụng sự cho tổ quốc.

Còn tổ quốc tôi ...
Một thế hệ 6x-7x buồn tẻ, hoặc đang vinh thân phì gia, hoặc đang khóc cho dĩ vãng sinh bất phùng thời.
Một thế hệ 8x hãnh tiến bởi những thành tựu cỏn con, hoặc đang thầm khóc than cho lý-tưởng-vỡ-vụn.
Một thế hệ 9x tự kỷ, không biết đâu là con đường, hoặc đang liếm ghế thần tượng K-pop, hoặc đang tiêu hoang đời mình trong nhạt nhẽo, hư vô.

Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau

Hãy chỉ cho thế hệ chúng tôi một con đường!
---oOo---
Elgy - tranh sơn dầu của danh họa Adolphe Bouguereau
Thế hệ tôi, một thế hệ cúi đầu
Cúi đầu trước tiền tài, cúi đầu sau mông người khác
Cúi đầu trước chính mình, cúi đầu bạc nhược
Chỉ ngầng đầu...
...vì...
...đôi lúc...
...phải cạo râu!
         ---oOo---
Thế hệ tôi, cơm áo gạo tiền níu thân sát đất
Cuộc sống bon chen
Tay trần níu chặt
Bàn chân trần không dám bước hiên ngang.
          ---oOo---
Thế hệ tôi, nhận quá nhiều những di sản hoang mang
Đâu là tự do, đâu là lý tưởng?
Đâu là vì mình, và đâu là vì nước
Những câu hỏi vĩ mô cứ luẩn quẩn loanh quanh...
          ---oOo---
Thế hệ tôi, ngày và đêm đảo lộn tanh bành
Đốt ngày vào đêm, và đốt đêm không ánh sáng
Nếu cho chúng tôi một nghìn ngày khác
Cũng chẳng để làm gì, có khác nhau đâu?
          ---oOo---
Thế hệ tôi, tự ái đâu đâu
Và tự hào vì những điều huyễn hoặc
Tự lừa dối mình, cũng như lừa người khác
Về những niềm tin chẳng chút thực chất nào!
          ---oOo---
Chúng tôi nghe và ngắm những siêu sao
Chỉ với mươi lăm nghìn cho vài ba tin nhắn
Văn hóa ngoại giao là trà chanh chém gió
Và nồi lẩu tinh thần là những chiếc I-phone
          ---oOo---
Thế hệ tôi, ba chục đã quá già
Và bốn chục, thế là đời chấm hết
Không ghế để ngồi, thì thôi, ngồi bệt
Mối lo hàng ngày là tiền trong tài khoản có tăng lên?
          ---oOo---
Thứ đắt nhất bây giờ là từng lạng NIỀM TIN
Thứ rẻ nhất, lại là LỜI HỨA
Sự dễ dãi đớn hèn khuyến mại đến từng khe cửa
Có ngại gì mà không phản bội nhau?
          ---oOo---
Không, tôi không đại diện thế hệ mình đâu!
Và thế hệ tôi cũng không đại diện cho điều gì sất!
Trăm năm sau, lịch sử sẽ ghi vài dòng vắn tắt:
Có một thế hệ buồn, đã nhạt nhẽo đi qua...

2 nhận xét:

  1. Thế hệ tôi, đâu phải chỉ cúi đầu
    Vẫn hiên ngang, giữa dòng đời xuôi ngược
    Vẫn có kẻ, hướng mình về phía trước
    Chỉ cúi đầu, khi mỏi cổ mà thôi
    Thế hệ tôi, ừ cơm áo gạo tiền
    Sống bon chen, làm chúng tôi mạnh mẽ
    Dám thay đổi, khi tuổi đời còn trẻ
    Chẳng giới hạn mình, trong khuôn khổ nào đâu
    Thế hệ tôi, ừ đôi lúc cúi đầu
    Bởi hạ mình, học những điều cao đẹp
    Khi ở cuối, cái chốt điểm giao thời
    Cúi đầu chào, cả thế hệ đi trước
    Thế hệ tôi, luôn sẵn sàng xuôi ngược
    Mọi góc trời, nơi tổ quốc cần tôi
    Chẳng quan tâm, những thú vui ở đời
    Khi bảo vệ, những gì mình yêu thích
    Thế hệ tôi, ừ đôi lúc có nghịch
    Có dại khờ, nhưng có cả giấc mơ
    Có hoài bão, của một thời nông nổi
    Có sai lầm, nhưng đâu phải gọi chung
    Thế hệ tôi, đâu phải để vất đi
    Bởi cũng biết, vì những điều mơ ước
    Những thứ gì, người trước chưa làm được
    Chúng tôi sẽ làm, với tất cả khát khao
    –Phạm Lâm Lâm –

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Lam Phamlam ... chỉ cần 10% thế hệ 8X,9X nghĩ như bạn, Việt Nam sẽ nhanh chóng trở thành hổ, thành rồng. Chỉ là đừng dại dột chọn nhầm cửa như anh Ba ngày xưa thôi.

    Trả lờiXóa