Thứ Bảy, 17 tháng 4, 2010

Hồ Trường - Nguyễn Bá Trác

Đại trượng phu
Không hay xé gan, bẻ cật
Phù cương thường
Hà tất tiêu dao
Bốn bể luân lạc tha phương

Trời Nam, nghìn dặm thẳm
Non nước, một màu sương
Chí chưa thành, danh chưa đạt
Trai trẻ bao lăm, mà đầu bạc
Trăm năm thân thế, bóng tà dương

Vỗ gươm mà hát, nghiêng bầu mà hỏi
Trời đất mang mang
Ai người tri kỷ...
Lại đây cùng ta
Cạn một hồ trường!

Hồ trường, hồ trường
Ta biết rót về đâu...
Rót về Đông phương
Nước biển Đông chảy xiết
sinh cuồng loạn
Rót về Tây phương
Mưa Tây sơn từng trận
chứa chan!
Rót về Bắc phương
Ngọn Bắc phong vi vút
cát chảy đá vương!
Rót về Nam phương
Trời Nam mù mịt...
Có người quá chén
như điên, như cuồng...

Nào ai tỉnh...
Nào ai say...
Lòng ta, ta biết
Chí ta, ta hay

Nam nhi sự nghiệp ư...
Hồ thỉ
Hà tất
cùng sầu đối cỏ cây.


Hồ Trường qua giọng ngâm của Tôn Nữ Lệ Ba.

Nghe Hồ Trường, nhớ quay quắt ngày xưa... Học xá Minh Mạng, nơi tập hợp tâm hồn yêu thích tự do, phóng khoáng. Những đêm đạp xe ra Thủ Đức, ngồi trên trên nóc khu giảng đường đại học tổng hợp, ngắm trăng và bình thơ. Hồ Trường luôn luôn là bài thơ được cả bọn yêu thích. (Secret Garden)

2 nhận xét:

  1. Cảm ơn SECRET GARDEN.
    Bài thơ hay quá! Vậy mà đến giờ mình mới biết (thấy hay nhưng chưa biết nên phải nhờ Google và bá tánh trên mạng toàn cầu đấy).
    Biết SECRET GARDEN qua Blog của bác sĩ Hồ đã lâu, nhưng nay mới vào "SECRET GARDEN". Cái tên SECRET GARDEN thiệt là "Anh-Mỹ-Úc,.." quá, nếu An-Nam hóa thì có phải là vườn kín (bí mật) không vậy!

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn Bửu Châu đã ghé thăm vườn nhà. Đây chỉ là một góc tĩnh lặng giữa dòng đời xô lệch, mong bạn lượng thứ cho.

    Nếu Việt Nam hóa, hãy gọi nơi này là Sài Gòn vậy.

    Trả lờiXóa