Chợt ngoái lại, vết chân hằn khô nứt nẻ
Tình đang xanh và tuổi đời sắp úa
Dấu tình yêu vung vãi khắp chợ đời.
oOo
Anh trải ước mơ
lòng mình
thành cơn gió lốc
Em gom góp hương hoa
của đời
hóa sa mạc hồng hoang
Giờ chỉ có cát bụi mịt mù xóa vết chân son
Dù hòa lẫn vào nhau,
Sao
vẫn hẹn một ngày phân cách.
oOo
Anh nhiệt cuồng
trong em
em mặc tình bôi xóa
Em im lìm trong anh
anh gắng sức tô hồng
Khi hiểu về nhau
ta đã già nua
gai góc
tựa rừng thông trơ trụi lá ...
oOo
Anh cùng em đã đi qua hơn nửa cuộc tình
Chợt ngoái lại, không-dấu-chân-lưu-giữ
Như sa mạc mang nhiều cồn cát giả
Hiện hữu đây, rồi biến mất âm thầm.
Võ Thái Bình Dương 1990
Tháng trước nhậu với nhóm bạn hữu , Nam cận ngâm lại bài thơ "Anh Yêu Em Cô Gái Miền Nam" của mình viết thời đại học, bỗng mong muốn sưu tầm lại những tứ thơ con cóc mà mình vất tùm lum trên đường đời vô hướng.
"Anh yêu em, cô gái miền NamThật khó để làm được điều này, khi mỗi bóng hồng lại vương vấn dăm bài thơ ... không khéo, "cọp" lại bảo mình hoài vọng về kỷ niệm xưa, cắt cơm lẫn bún bò Huế, đời mình sẽ như diều đứt dây.
Mang hành trang vào đời bằng lời ru của mẹ
Đừng lấy chồng miền Trung con nhé
Trai miền Trung đồng bạc cắn làm tư"
"Nghĩ Về Tình Yêu" viết vào giai đoạn giữa 1990, khi mình đang cắm rễ mỗi đêm trên căn nhà trọ sinh viên trên đường Đinh Tiên Hoàng (gần Lăng Ông Bà Chiểu).

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét