Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Sẽ ...

Sẽ ...
     là một cõi thiên thai
     nếu em đến, với một vài nụ hôn.

Sẽ ...
     làm anh bước bồn chồn
     nếu em lại trễ, một đêm hẹn hò.


Sẽ ...
     nghe anh chối quanh co
     nếu em hỏi, những dày vò tim anh.

Sẽ ...
     ru giấc ngủ yên lành
     khi em áp má, ngực anh bồi hồi.


Sẽ ...
     tràn hạnh phúc em ơi!
     Nếu em chợt nói, một lời yêu anh.
                             Võ Thái Bình Dương - 1988

Bài thơ "sẽ ..." được viết vào năm 1988, trong giai đoạn mà mình cảm thấy cô đơn và thất vọng nhất về chọn lựa trong quá khứ. Môi trường đại học "từ chương", thiếu tính sáng tạo. Nhiều giáo sư với phương pháp sư phạm "đọc-chép" làm thui chột ước mơ tuổi trẻ của không ít bạn bè có hoài bão lớn. Bên cạnh việc đi dạy thêm (hai em Trung & Vy - khu ngã tư Phú Nhuận), mình cũng bắt đầu dấn thân cùng nhóm bạn thân Y - Nha - Dược - Kinh Tế - Luật tiếp cận các tư tưởng tiến bộ: "tự do tư tưởng", "Dân chủ", "Quyền con người"... Đây cũng là giai đoạn, các lãnh đạo đảng đặt ra nhiều câu hỏi lớn về con đường để đưa quốc gia thoát khỏi đói nghèo.

Khi mà niềm tin bị đánh cắp, hoài bão bị chôn vùi ... con người thường tìm đến những giá trị tinh thần hay thu vào vỏ ốc để tìm quên. Ước mơ về một tình yêu cao thượng sẽ làm thăng hoa những tháng ngày trên giảng đường đại học đã thai nghén cho mình viết "sẽ ...".

2 nhận xét:

  1. Mình rất thích bài thơ của bạn, cho phép mình được copy nhe, thanks ^^

    Trả lờiXóa
  2. Vâng, cảm ơn bạn đã ghé nhà :)

    Trả lờiXóa